Xả thân chống dịch hạch những người đi tiên phong – Phần 2

Ông ngủ chập chờn nghỉ ngơi rất ít. Ông nêu giả thuyết rằng bệnh truyền nhiễm và lây lan do một loài vi khuẩn độc là mầm bệnh không trông thấy được vì nó cực nhỏ. Ba tuần sau đó, họ cùng bắt tay thực hiện thí nghiệm chất bột khử trùng. Ông lấy quần áo người chết vì bệnh cho vào một căn phòng, đốt bột hun khói xông mù mịt đến ngạt thở. Rồi chính ông dành cho mình làm vật thí nghiệm để kiểm tra việc hun khói khử trùng đầy nguy hiểm. Ông về phòng mình cởi hết quần áo của ông rồi mặc quần áo của người vừa chết được xông khói vào. Vải vừa hun nóng đối cháy da thịt ông. Suốt đêm ông không ngủ được vì những vết bỏng gây đau nhức và trở thành những nhọt sâu chi chít trên người ông. Pogorotski trông thấy ông than vãn: anh sẽ chết vì những cái nhọt này, chứ chưa nói đến dịch hạch. Nếu dịch hạch đến không phải do chướng khí, do một lực siêu nhiên, một sự trừng phạt của thần thánh như toàn thế giới vẫn tưởng cho đến bây giờ, mà là do một vi khuẩn sống và độc hại gây nên thì nó phải bị giết chết bởi sự xông khói y học như đã làm. Vì thế không nên ngừng cuộc thí nghiệm. Cuộc thí nghiệm đau đớn được tiếp tục đến cùng. Khoa học nhận được một trong những thủ thuật dẫu còn chưa đầy đủ chống lại sự lan truyền dịch hạch, một bằng chứng đẹp đẽ về khả năng có thể tiêu diệt bệnh này, một chứng cớ đầu tiên và gián tiếp về bản chất sống của mầm gây bệnh, nó là nguyên nhân của tai họa ghê gớm nhất của nhân loại. Quan niệm thiên tài của Samoilovitch về sự tiêm chủng chống bệnh dịch hạch, quan niệm căn cứ trên ý tưởng về nguồn gốc sống của bệnh đã đẩy nhanh cả một thế kỷ nền khoa học thời ấy. Sau cuộc thí nghiệm đáng sợ ấy ít lâu, ông bị bệnh trong khi chăm sóc những bệnh nhân bị bệnh dịch hạch. Với ông đó là một cơ hội may mắn để xác nhận một lần nữa quyền lực thắng dịch hạch của việc tiêm chủng. Ông nói nếu không có những thí nghiệm của chúng ta, ý tưởng về tiêm chủng sẽ là một lập luận vu vơ của trí tưởng tượng. Nó chẳng để lại gì trong dấu vết lịch sử khoa học, chẳng giúp ích gì cho nhân loại. Quả nhiên ông khỏi bệnh. Samoilovitch biết rằng công việc của ông chỉ mới bắt đầu. Điều làm ông day dứt là không có ai để ký thác những tư tưởng và kỳ vọng của mình. I aguelski và Pogorotski đã chết những thầy thuốc trẻ bên ông ít ai chịu tin ông. Cuối cùng Hoffmann bác sĩ trưởng của ban tham mưu và bác sĩ Sturmer vốn ghét ông từ nạn dịch ở Maxcova những người được triều đình Petersbuorg sủng ái đã tìm cách xa thải ông. Ông bàng hoàng khi nhận được lệnh thải hồi. Sau Samoilovich đã có hàng chục nhà bác học tiếp tục cuộc chiến đấu chống dịch hạch cho đến cuối thế kỷ 19, khi nhà bác học A Yersin tìm ra vi trùng dịch hạch năm 1894 tại Hong Kong được gọi là vi trùng Yersin và từ đó, thuốc tiêm chủng phòng chống dịch hạch ra đời cùng những biện pháp phòng chống khác. Thế nhưng cho đến đầu thập niên của thế kỷ 20, ở Châu Mỹ vi trùng dịch hạch vẫn tấn công nhiều vùng rộng lớn, ở Châu Á chủ yếu ở Ấn Độ thuộc Anh lúc đó, chỉ trong 4 năm từ 1924 đến năm 1928 dịch hạch đã giết chết 1 triệu 27 nghìn người, còn ở Liên Xô cũ bệnh này biến mất và có thể coi như chấm hết, nếu vi trùng chỉ tồn tại trong thiên nhiên và không có những bọn đồng minh với chúng trong việc sử dụng vũ khí hóa học, vũ khí vi trùng để tàn sát con người.
Hoàng Nguyên Kỳ- Trí Thức Trẻ – số 22 – tháng 4 – 1997.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *