Vi rút quỷ sa tăng – Phần 1

Muốn hủy diệt nhân loại quỷ sa tăng cần nghĩ ra vũ khí gì? Theo S. Connor và SH. Kingman tác giả cuốn sách mô tả lịch sử cuộc tìm kiếm vi rút gây ra AIDS câu trả lời chính là vi rút HIV. Đó là thứ vũ khí gây ra hội chứng, mà cho đến nay đã gần 20 năm, chất xám của nhân loại vẫn chưa thể chiến thắng. Đó là căn bệnh không xuất hiện bởi vi trùng không thể tìm kiếm sự cứu vớt bằng các loại thuốc kháng sinh, còn con đường lây lan được tiến hành thông qua những phương tiện, mà con người không thể cắt đứt hoặc loại trừ. Vậy thì chỉ còn cách thông qua chính con người, vi rút được vận chuyển bằng con đường hoạt động tình dục và tiêm chích ma túy là chủ yếu lĩnh vực khó kiểm soát nhất. Vi rút này là sản phẩm giản đơn hơn vi trùng và chính vì thế, nó nguy hiểm gấp nghìn lần. Từ ngày khởi đầu cuộc tìm kiếm nguồn gốc vi rút là “quỷ sa tăng”, thời gian qua đã nhiều năm, từ chỗ số người nhiễm HIV trên thế giới chỉ tính đến hàng nghìn, đến nay, dẫu nhân loại đã chi hàng trăm tỷ đô la cho hoạt động nghiên cứu, chế tạo vũ khí chống lại AIDS, số người là nạn nhân căn bệnh thế kỷ đã lên tới trên 20 triệu. Đúng là vi rút quỷ sa tăng. Không có cấu trúc tế bào và toàn thể bộ máy đủ khả năng tự xoay sở với cuộc sống. Ngoài cơ thể của vật chủ HIV tấn công cả tế bào vi trùng sinh vật cũng như động vật nói chỉ là một sản phẩm chết, là một thành phần DNA hoặc RNA. Vật chất di truyền của HIV chỉ bắt đầu cuộc sống khi nó đã lẫn vào được tế bào bị tấn công. Nó có khả năng lập trình hoạt động của thân chủ một cách tuyệt vời đến mức ngoài việc tạo ra những vật chất cấu thành chính cơ thể mình, thân chủ còn thực hiện công việc sản xuất những thành phần cấu thành vi rút HIV. Thật khó tìm vũ khí chống lại kẻ phá hoại phần tử sử dụng cùng những thiết bị như tế bào thân chủ. Tự nhiên con người bị bao bọc bởi cả thế giới thù nghịch: vi trùng, vi rút đủ loại sẵn sàng thuộc địa hóa cơ thể con người, môi trường ấm áp và đầy ấp các hợp chất dinh dưỡng. Chỉ độc nhất hệ thuần hóa – hệ thống vũ khí tự nhiên có khả năng phân biệt và tiêu diệt kẻ phá hoại. Thế nên, để HIV thực sự có hiệu lực, nó cần phải đánh giá hệ thuần hóa để làm tê liệt sự phòng vệ của cơ thể. Vị trí lý tưởng cho chiến dịch này chính là những tế bào chủ chốt đối với hoạt động có hiệu quả của hệ miễn dịch các limfoxit trợ lực. Để làm tăng cơ may chuyển giao con bệnh đến phải hoạt động bí mật. Vậy nên, giai đoạn ủ bệnh không để lội triệu chứng phải kéo dài nhiều năm. Sau khi thực hiện cuộc đổ bộ vào cơ thể người, HIV trốn kín bên trong các tế bào, nhờ thế sự hiện diện của HIV không dễ bị phát hiện. Để cản trở nỗ lực tìm kiếm loại thuốc chống lây lan cũng như để trong quá trình vận động phi sản xuất HIV có thể vô hiệu hóa hệ thống tự vệ của con người vi rút cần phải có khả năng thực hiện nhanh chóng những thay đổi hình dạng của bản thân. Hệ miễn dịch của con người bị suy yếu sau đòn tấn công bất ngờ đầu tiên của HIV, theo bản năng sẽ không ngừng được huy động để chiến đấu với kẻ thù liên tục thay đổi hình dạng. Theo thời gian, cùng với sự sụp đổ các limfoxit trợ lực, sẽ dẫn đến sự tan rã hệ thuần hóa sinh học và cái chết tất yếu do hậu quả nhiễm bệnh bất ngờ trong tình trạng cơ thể mất khả năng tự vệ. Đó là những đặc điểm của vi rút HIV, tức kẻ hủy diệt khả năng đề kháng của con người.
Trần Văn Đôn – Trí Thức Trẻ – số 29 – tháng 11 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *