TSH chìa khóa của tình yêu

Biết bao thế hệ các nhà khoa học và các nhà thơ trong suốt chiều dài lịch sử loài người đã cố đi tìm lời giải cho một câu hỏi lớn: thế nào là tình yêu? Nhưng cả khoa học sinh học, tâm lý học, xã hội học đều chưa thể tìm ra được cơ chế và động lực của tình yêu. Nhà triết học Nga nổi tiếng P. D. Uspenxkij đã từng viết: “Đối với khoa học nghiên cứu sự sống, mục đích tối thượng của tình yêu là duy trì sự tiếp nối của giống nòi. Vì vậy giữa hai loại người khác giới nam và nữ tạo hóa đã cài sẵn “ma lực” cuốn hút để họ đến với nhau. Nhưng khoa học biết chắc rằng sức mạnh cuốn hút đó lớn hơn rất nhiều so với cường độ cần thiết để tái sản xuất giống. Những kẻ si tình sẵn sàng lao vào các cuộc phiêu lưu tình ái chắc chắn không phải để có được mụn con nhằm nối dõi tông đường. Gần đây các nhà nghiên cứu trường sinh học đang rọi những tia sáng đầu tiên vào bức màn bí ẩn này của trái đất. Chính họ cũng bước đầu giải thích được hai trạng thái tình cảm gần gũi mà xa lạ nhau. Đó là tình si và tình yêu. Theo quan niệm hiện đại về trường sinh học, bao quanh cơ thể mỗi con người có trường sinh học. Trường đó là tổng hợp của năng lượng phát ra từ cấu trúc cơ thể. Cũng như các trường khác, trường sinh học có tập hợp gồm nhiều tần số và biên độ các mức năng lượng cao thấp, mạnh yếu khác nhau. Khi con người giao tiếp với nhau, các trường sinh học cũng tương tác với nhau. Mỗi khi tần số mức năng lượng nào đó của hai người gần trùng nhau, giữa họ xuất hiện sự thông cảm, cảm tình, quyến luyến nhau. Trong khoa học người ta gọi là sự cộng hưởng trong giao thoa. Nếu tần số trùng nhau, sự cộng hưởng diễn ra hoàn toàn, giữa hai con người tự nhiên bùng nổ một thứ tình cảm gắn bó, say mê nhau đặc biệt. Cường độ mức năng lượng ứng với tần số cộng hưởng cơ thể khuếch đại mạnh lên làm lấn át, làm suy giảm các mức năng lượng ở các tần số khác. Lúc đó con người rơi vào trạng thái si tình. Họ mất khả năng tỉnh táo, sáng suốt. Sự cộng hưởng trong si tình càng mạnh, trường sinh học càng bị mất tính chất điều hòa, cấu trúc năng lượng của toàn bộ cơ thể bị rối loạn. Theo các nhà khoa học, si tình là hàm số của thời gian: lúc đầu đạt tới đỉnh điểm, sau đó suy giảm dần. Hàm số đó ở từng con người không giống nhau. Ở một số người quá trình suy giảm diễn ra từ tốn, sau giai đoạn si tình họ vẫn giữ được tình cảm thân thiện ở mức “bạn bè”. Ở một số người khác, cơ thể không thích ứng được sự suy giảm, cấu trúc năng lượng của trường sinh học rất khó điều hòa trở lại, họ sẽ cảm thấy thất vọng, tan vỡ, thậm chí từ chỗ si tình nhau cuồng nhiệt họ có thể rơi vào trạng thái căm ghét nhau mà như cha ông ta thường nói “thương nhau lắm, cắn nhau đau” là thế. Ở một số người dưới tác động của nhiều yếu tố sự quan niệm về sự nghiệp, sở thích, công việc, con cái, quan hệ xã hội…cảm xúc si tình ban đầu được tiếp nối quá trình điều chỉnh tần số các mức năng lượng khác. Họ đạt được sự cộng hưởng của nhiều tần số. Lúc đó cấu trúc năng lượng của hai cơ thể tạo thành một bức tranh giao thoa hoàn mỹ. Si tình đã chuyển sang trạng thái tình cảm bền vững mà ta vẫn gọi là tình yêu. Tính cá thể của hai con người đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một thực thể mới thống nhất. Tình yêu T không phải là phép cộng số học của hai người X và Y: T=X +Y là một hàm số T = F (X+ Y), trong đó X đã biến đổi thành X và Y biến đổi thành Y. Các nhà tâm lý học và xã hội học nói rằng tình yêu làm thay đổi con người là vì vậy. Tình yêu có thể khởi đầu bằng tình si, nhưng tình si không nhất thiết dẫn tới tình yêu. TSH của hai con người riêng lẻ đã tạo thành một trường chung, thống nhất, khá bền vững. Cấu trúc năng lượng của tình yêu có thể chống lại được các tín hiệu gây nhiễu. Nhưng cần nhớ rằng, cấu trúc đó ở trạng thái cần bằng không bền vững, luôn luôn cần được nuôi dưỡng. Sẽ là sai lầm tai hại cho những người yêu nhau không biết để tâm duy trì cấu trúc đó. Cơ sở của tình yêu là một loại vật chất đặc biệt cần được nuôi dưỡng, chăm sóc đặc biệt. Và ngược lại TSH của hai người yêu có tác động tích cực trở lại đối với từng cơ thể riêng rẽ, nó có tác dụng kích thích, khơi dậy những mức năng lượng khác còn tiềm ẩn trong mỗi con người yêu nhau thường cảm thấy trẻ trung, hào hứng, cởi mở, gần gũi với vẻ đẹp xung quanh. Những khả năng sáng tạo được khơi nguồn và phát triển. Con người cảm thấy mình có sức mạnh vô biên. P.D Uspenxkij cũng đã từng nhận xét: “Một khả năng sáng tạo của loài người đều xuất phát từ tình yêu”. Với quan niệm như vậy, tình yêu không bao giờ biết đến giới hạn của tuổi tác. Nó làm món quà đặc biệt của tạo hóa dành cho mọi lứa tuổi. Tình yêu cũng không chấp nhận người thứ ba vì quan hệ với người này là đã tạo ra một kênh rò rỉ và tiêu tán năng lượng sinh học sớm hoặc muộn sẽ làm cho TSH của tình yêu bị suy yếu và cảnh sống mòn sẽ khó có thể tránh khỏi. Tình yêu cũng xa lại với sự ghen tuông. Mỗi khi cảm xúc ghen tuông nảy nở, trong cơ thể mỗi con người xuất hiện một tín hiệu năng lượng phi điều hóa khá mạnh. Làm méo mó cấu trúc năng lượng hoàn mỹ của tình yêu. Nếu cảm xúc đó thường xuyên và có cường độ cao, nó có thể hủy hoại tình yêu. Tình dục cũng chỉ là một dải tần số có biên độ rất mạnh trong cấu trúc năng lượng của tình yêu, có tác dụng khuếch đại đối với các dải tần số khác nhau của TSH, nhưng nó không thay thế được TSH của tình yêu.
Nguyễn Ngọc – Trí Thức Trẻ – số 24 – tháng 6 – 1997.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *