Sống đời chó cứu đời người

Cam chịu cuộc sống như con chó để cứu con người, Hội những chủ nuôi luyện chó cứu nạn ở Mô – đen – Pháp ra đời với khẩu hiệu đó. Nhà đổ, động đất, sập hầm… hậu quả thiên tai, địch họa thường vẫn xảy ra. Có đã tỏ ra rất đắc lực trong việc cứu người.
Cô bra không dám nhảy. Cách nó vài mét là một người năm bất động kẹt dưới đống gạch vụn. Cô bra co béc giê giống Đức, lông dài ấy ngước nhìn chủ. Một cái đưa mắt, chủ nó làm nó hiểu đừng sợ!. giữa hai bên, có sự tin cậy nhau hoàn toàn. Cô bra là con chó cứu nạn, từng làm việc nhiều qua những vụ động đất, dưới những đống nhà đổ và dưới hầm sâu. Chủ của nó là ông huấn luyện Guy Henri huấn luyện viên quốc gia của Trung tâm đào tạo các chủ huấn luyện chó cứu nạn ở Bơ – ri – ăng – xông (Pháp). Sau vụ động đất ở Mê hi cô năm 1985, ông nghĩ về sự bất lực đến đau lòng trong việc cứu người: “Cứ tưởng tượng chỉ 30 con người với số chó có được thì sức đâu mà cứu nổi cho cả nghìn người… Một gánh nặng, sao làm nổi”. Thế là, ông Guy quyết thành lập Hội những chú chó cứu nạ Mô đen. Mục tiêu tạo dựng được nhiều đội hoàn hảo với đội ngũ chủ chó giỏi tìm kiếm, cứu nạn trong cảnh đổ nát vừa giỏi cấp cứu bằng thuốc. Từ đó, tổ chức của ông đã giúp ích rất nhiều người, ai cũng biết đến. Có sự cố, tổ chức của ông được thông tin ngay. Đối với Guy Henri, kết quả đạt được không làm ông ngạc nhiên: “Muốn tìm kiếm nhanh nạn nhân, không gì có thể thay thế được sự đánh hơi của chó. Điều cần là chó phải có kỷ luật. Chúng tôi đang cố là chó phải kỷ luật. Chúng tôi đang cố để đạt đến mức tối đa”. Nhưng điều đó có được hay không chẳng phải là tự con chó. Chó phải được người luyện cho tính siêng năng, có thể thực lực tốt. Thân con vật phải sao để có thể len lỏi được mọi nơi mọi chốn, phải có bộ lông chịu đựng được mọi nhiệt độ. Nó phải biết vâng lời…. Đức tính ấy phải qua huấn luyện và được thể nghiệm. Từ tuổi lên 2, con chó phải theo một quá trình đào tạo của chủ nó ít ra là một năm rưỡi. Người và chó phải đạt được bằng chứng chỉ của trường quốc gia Bơ – ri – ăng – xông. Một con chó cứu nạn giỏi có thể làm việc có hiệu quả đến tuổi lên 8 lên 10. Luyện tập hàng ngày, luyện tập đặc biệt, con chó không bao giờ rời chủ nửa bước. Chó sống ở gia đình, người chủ tự mình qua sát nó luôn. “Chủ phải chó hóa, chó phải người hóa” Guy nói lên nỗi đam mê sự nghiệp: “Chúng giống tính tôi lắm, hoạt bát, chẳng bướng bỉnh khó bảo, kiên quyết. Chủ nào, chó nấy!”… Nhưng gì thì gì, trước hết chó phải có đức tính say mê thích thú với việc tìm và phát hiện người bị nạn. Đánh hơi giỏi, định hướng tốt, rồi đào bới ngay khi phát hiện là có nạn nhân, sủa lên, vẫy đuôi. Thế là chủ nó biết tín hiệu. Niềm vui của chó là khi nói tìm được một người đang sống. Khi gặp xác chết, nó phản ứng khác: “Nó nằm xuống, buồn, ư ử…”. Điều gì quan trọng đã và đang đến với Hội những chủ chó cứu nạn hội những người làm việc tình nguyện, chỉ xuất phát từ lòng nhân đạo ấy. Họ đã nhiều lúc phải hy sinh cuộc sống riêng tư. “Có gì đây, chỉ vì sự nồng nhiệt đam mê: cam chịu cuộc sống như chó để mong cứu con người”.
Đinh Văn Duy – Trí Thức Trẻ – số 12 – tháng 6 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *