Nhìn lại đợt phong học hàm vừa qua – Phần 4

Thông thường, một người ở Đại học, phong được giáo sư, ít nhất là đã giảng dạy 30 năm. Con số khổng lồ hàng vạn giờ giảng dạy, gấp mấy chục lần giờ quy định cho người nghiên cứu, chả nhẽ không đáng được thêm một điểm nào hay sao?
Cách tính một bài báo trên dưới 10 trang lại bằng cuốn sách nghiên cứu, một chuyên khảo trên dưới vài trăm trang thì thật là khó hiểu? Trong thực tế phải viết ít nhất là 10 bài báo chững chạc, thì mới dựng nên được một cuốn sách đúng đắn. Đó là chưa kể có khi viết hàng trăm bài báo, cũng vẫn chưa có khả năng viết một chuyên khảo triển khai một vấn đề có hệ thống. Việc cào bằng bài báo với sách nghiên cứu, tự nó, còn bao hàm một sự dễ dãi không hề quy định Phó giáo sư, nhất là giáo sư phải có ít nhất một sách chuyên khảo để có thể đúc kết và triển khai một tư tưởng học thuật một cách có hệ thống chặt chẽ và phong phú.
Trên thế giới này, có lẽ không có nước nào lại để cho người có học hàm, học vị thấp hơn thậm chí có 1 trong 2 loại phó lại đi xét duyệt cho người có học hàm học vị cao hơn. Nếu đến nay, mà vẫn chưa nhận ra chỗ cực kỳ trái khoái này, thì có lẽ nên đối sách với một việc rất gần gũi. Gần đây, các hội đồng chấm luận án Phó tiến sĩ, dần dần đã không chấp nhận các ủy viên chỉ là Phó tiến sĩ, hoặc phó giáo sư. Ấy thế mà việc xét duyệt cho các Phó giáo sư và giáo sư là những người thầy đã, đang và sẽ có trách nhiệm hướng dẫn các phó tiến sĩ, tại sao lại có thể tùy tiện đến thế! Trở lên chỉ là 10 điểm tối thiểu. Nhưng điều đáng mừng là văn bản pháp quy năm 1995 của Hội đồng học hàm Nhà nước đã khẳng định trở lại những điều vốn có trong các quyết định của Hội đồng HV – CDKH trước kia, như Phó giáo sư phải có học vị Phó tiến sĩ, giáo sư thì phải có Nghiên cứu sinh bảo vệ thành công… Như thế là đã mặc nhiên công nhận những điều thực hiện công nhận những điều thực hiện phi pháp trong đợt phong trước, rất đáng hoan nghênh. Mặc khác, phần nào những điều phi lý đã được thay đổi và đưa vào văn bản pháp quy. Như trong mẫu đăng ký có thêm mục quá trình giảng dạy kiêm nhiệm của cán bộ nghiên cứu với các chi tiết. năm dạy quyết định kiêm nhiệm giảng dạy số… ngày… Nơi dạy, môn dạy, đối tượng, số giờ dạy…hiển nhiên ai man khai, hoặc chứng nhận màn khai những điều này đều phải bị truy tố trước pháp luật. Những hắn tam cứ giả định rồi đây các điều pháp quy sẽ được tuân thủ triệt để thì những cảnh tượng trớ trêu lại xảy ra. Những đối tượng vừa được lọt ra ngoài vòng pháp quy và công lý, liền lập tức trở thành những chủ thể thuyết lý và hành pháp cho những đối tượng khác. Thế đấy, hậu quả sai lầm của quá khứ bao giờ cũng nhanh chóng đè nặng lên hiện tại và tương lai. Một vấn đề có tính quy luật rất đáng ngẫm nghĩ tiếp tục đối với những ai thực sự quan tâm đến thực chất của nền khoa học của đất nước nghìn năm văn hiến này.
GS. Phượng Lựu- Trí Thức Trẻ – số 8 – tháng 2 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *