Người nhiễm H.I.V hy vọng gì? – Phần 1

Theo sự loan báo chính thức của Ủy ban quốc gia phòng chống AIDS, đến ngày 11 tháng 10 năm 1996, ở nước ta đã có 4.346 người bị nhiễm HIV/AIDS, trong đó có 562 bệnh nhân AIDS và 337 trường hợp tử vong. HIV đã được phát hiện ở 41 trên 53 tỉnh thành, đặc biệt là ở các tỉnh miền Nam, miền trung và Tây Nguyên. Riêng ở Thành phố Hồ Chí Minh có hơn 50% tổng số người nhiễm HIV/AIDS. Cuộc hội thảo “Đại dịch AIDS với tuổi trẻ và tuổi trẻ Việt Nam phòng chống AIDS” do quỹ hỗ trợ hoạt động phòng chống AIDS do báo Tiền Phong và tạp chí Tuổi trẻ hạnh phúc sáng lập, phối hợp với tổ chức Y tế và giáo dục tình nguyện Hoa Kỳ tổ chức vừa qua Hà Nội đã đưa ra những giải pháp tích cực nhằm ngăn chặn và đẩy lùi từng bước đại dịch AIDS. Lần đầu tiên, vấn đề chăm sóc và hỗ trợ những người nhiễm HIV/AIDS. Một trong những giải pháp phòng chống AIDS được đề cập đến trên diễn đàn cuộc hội thảo lớn này. Phóng viên Báo Tiền phong đã có cuộc trao đổi với giáo sư, Phó tiến sĩ Nguyễn Văn Thưởng, Thứ trưởng Bộ y tế, trưởng ban phòng chống AIDS – Bộ y tế, về vấn đề này.
Phóng viên: Thưa giáo sư, tại sao phải đặt vấn đề chăm sóc và hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS?
Giáo sư Nguyễn Văn Thưởng: Khác với việc nhiễm khuẩn khác, nhiễm HIV/AIDS có thời gian ủ bệnh tương đối dài, trung bình từ 8 đến 10 năm ở người lớn tuổi, 3 đến 6 năm ở trẻ em. Trong thời gian ủ bệnh, người bệnh vẫn cảm thấy khỏe mạnh, sinh hoạt và làm việc bình thường. Nhưng chính họ lại có khả năng truyền bệnh cho người khác rất cao qua các hành vi tình dục không an toàn, qua dùng chung các dụng cụ tiêm chích không được vô khuẩn. Đến nay, chưa khẳng định được rằng tất cả những người nhiễm HIV sẽ phát triển thành bệnh nhân AIDS, nhưng một khi nhiễm HIV đã phát triển thành AIDS thi tỷ lệ tử vong gần như là 100%. Những cố gắng của chúng ta để ngăn chặn sự lây truyền HIV hay nói tổng quát là phòng chống AIDS, không chỉ đơn thuần là công tác “tuyên truyền” giáo dục thông tin (mặc dù đây là giải pháp cơ bản, chủ yếu, hữu hiệu nhất), mà còn phải đảm bảo các dịch vụ y tế và xã hội, để biến sự nhận thức thành thay đổi hành vi cá nhân. Nếu tổ chức có hiệu quả công tác tư vấn, chăm sóc và hỗ trợ cho những người bị nhiễm HIV, và bệnh nhân AIDS, tức là tránh được sự phân biệt đối xử với họ, củng cố lòng tin cho họ, hướng tới thay đổi hành vi nguy cơ lan truyền HIV của họ, nhằm đạt mục đích cuối cùng là hạn chế sự lây truyền HIV trong cộng đồng.
Ngọc Tình – Trí Thức Trẻ – số 17 – tháng 11 – 1996.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *