Một chuyện rùng rợn

Có lần tôi đã gây nên nỗi kinh hoàng trong một ngôi nhà khi dẫn tới đây một người bạn của tôi tên là Giooc-ken. Thật ra, tôi không cho mình và có lẽ tôi cũng không cho anh ta là có lỗi. Sự thể là một người bạn khác của tôi nói rằng mấy đứa con của anh ta rất thích nghe những chuyện rùng rợn. Và tôi đã kể cho chúng mấy câu chuyện hoang đường về sư tử và hổ nhưng không làm chúng sợ tín nào. Lúc ấy tôi chợt nhớ tới Giooc-ken là người đã từng sống nhiều năm trong các khu rừng Ấn Độ và Phi châu để săn bắn thú dữ và tôi tin rằng những hồi ức của chàng sẽ gây cho chúng một ấn tượng mạnh mẽ. Do đó tôi mới bảo ba đứa con của bạn tôi rằng tôi quen một người thợ săn kỳ cựu vốn biết rất nhiều chuyện và hỏi chủ nhà xem tôi có thể dẫn anh ta đến uống trà vào một dịp nào đó được không. Chính tôi cũng không thể hình dung là Giooc-ken sẽ kể một chuyện thực sự rùng rợn. Và tôi cũng không ngờ là lũ trẻ tuy không còn bé bỏng cho lắm, tuổi từ 10 đến 12, lại khiếp sợ đến thế. Tôi được phép dẫn Giooc-ken tới ngay lập tức, và bọn trẻ sau tuần trà đầu tiên đã yêu cầu chàng kể cho chúng nghe một câu chuyện rùng rợn, còn Giooc-ken thì chẳng bắt chúng phải van nài đến lần thứ hai. Bây giờ tất cả tội vạ được đổ lên đầu tôi. Tôi không hiểu tại sao. Tôi chỉ thực hiện nguyện vọng của chúng thôi mà. Tất nhiên cần lưu ý một điều là trước đây chúng chưa bao giờ nhìn thấy Giooc-ken cả và chỉ biết chàng qua lời miêu tả của tôi, mà bọn trẻ đôi khi có thể rất là cả tin. Còn bây giờ hãy cho phép tôi được trình bày câu chuyện của Giooc-ken. Chàng kể nó, ngồi trong chiếc ghế bành thoải mái, trong khi đó thì lúc trẻ hai đứa con trai mười và mười một tuổi, và một cô bé mười hai tuổi thì đứng trước chàng khao khát uống từng lời một. Chàng kể chuyện về con hổ. Tôi chờ đợi được nghe đại loại những gì mà chàng thường kể cho người lớn, nhưng Giooc-ken đã thay đổi cốt chuyện một cách đáng kể, có lẽ cho phù hợp với lứa tuổi người nghe. Có thể nói là chàng đã đi quá xa. Con hổ nhìn thấy chú Giooc-ken lên tiếng và thong thả đi theo sau, dường như nó không muốn chạy trong cái tiết trời nóng bức như thế này và có lẽ nó biết rằng chú cũng không chạy. Mong rằng câu chuyện này là một bài học cho các cháu trong tương lai. Khi lớn lên, đừng bao giờ lại gần những khu rừng Ấn Độ mà không mang theo súng, thậm chí nếu các cháu muốn dạo chơi một chút như chú đã từng làm trong cái buổi sáng rủi ro ấy. Bởi vì giữa đường chú gặp một con hổ. Nó lừng lững đi đằng sau chú, còn chú thì muốn tránh xa, nhưng hổ đi nhanh hơn chú một chút xíu. Tất nhiên chú hiểu rằng cứ mỗi một trăm ác-dơ nó chỉ nhích lại phía chú có năm, sáu phút, nhưng khoảng cách giữa hổ và chú, ngày càng thu hẹp. Và chú hiểu rằng cũng không nên chạy. Tại sao thế? Lũ trẻ đồng thanh hỏi. Bởi vì hổ có thể nghĩ rằng một cuộc chơi mới đã bắt đầu và nó sẽ tham gia vào đó. Chừng nào chú đi thì cứ một trăm ác-tơ nó tằng thêm được năm, sáu phút, còn nếu như chú chạy thì nó sẽ tranh thủ được những năm mươi phút. Và chú quyết định nên đi mặc dầu chú biết rằng cái kết cục sẽ như nhau và chú chỉ kéo dài cái điều không thể tránh khỏi mà thôi. Khốn nỗi là chú và con hổ không phải ở trong rừng mà ở giữa các mô đá, ở đó chả có cây cối nào mọc lên. Mà chú thì càng ngày càng đi xa khỏi khu rừng. Tại sao thế? Bởi vì con hổ đã xuất hiện giữa chú và rặng cây. Hổ thường ra khỏi rừng vào ban đêm và đến rạng sáng, khi lũ gà trống thức dậy và cất tiếng gáy thì quay trở lại. Tất cả những điều đó cũng xảy ra vào buổi sáng, nhưng mặt trời đã lên khá cao và chú cho rằng tất cả những con hổ đã ở trong rừng từ đời tám hoáng rồi. Bởi vậy chú mới đi dạo chơi mà không mang theo súng và té ra thật là tai hại. Thế tại sao chú lại đi chơi? Cô bé hỏi. Các cháu đừng bao giờ hỏi một người nào đó rằng tại sao anh ta lại làm điều này hay điều khác để chuốc lấy tai họa. Nguyên cớ bao giờ cũng chỉ có một, mặc dầu hiếm người thú nhận chuyện đó. Nó được gọi là sự ngu ngốc. Thế trong trường hợp của chú nó dẫn tới tai họa à? Cô bé tò mò hỏi. Rồi các cháu sẽ được nghe kể hết – Giooc-ken thản nhiên tiếp tục. Như chú đã kể cho các cháu là chú và con hổ đang ở trên các mô đá. Con hổ mỗi lúc mỗi tiến gần lại. Và lúc ấy chú nhìn thấy một cái hang nằm giữa hai quả núi, ở gần ngay đỉnh quả núi nhỏ. Lẽ cố nhiên chui vào trong hang có nghĩa là cắt đứt con đường rút lui của mình. Nhưng việc tiếp tục rút lui không thể dẫn tới một điều gì tốt đẹp cả, còn cái hang thì tạo ra một cơ may thoát thân. Nó có thể trở nên hẹp hơn, và hổ ta không thể chui lọt vào nơi chỉ đủ chỗ cho con người. Hoặc lòng hang trở nên rộng hơn và có nhiều ngóc ngách nên chú có thể dọa nạt làm cho hổ sợ. Còn chút hy vọng cuối cùng, chú bèn trèo lên núi và chui tọt vào hang. Con hổ bám theo sát gót chú. Chú đã vượt được một khoảng cách nhất định trước khi ánh sáng bị che khuất thân con hổ đã lấp kín lối vào hang. Lòng hang quả thật hẹp dần lại, và chẳng mấy chốc chú phải bò lổm ngổm bằng tứ chi. Còn con hổ thì cứ nhẩn nha như trước. Nhìn kỹ thì lòng hang cũng khá rộng, đủ chỗ cho cả con hổ lẫn chú. Lúc ấy chú sực nhớ tới bài báo ngắn nó về hai bộ xương của con chuột và con mèo được tìm thấy trong khi người ta xây dựng lại một thánh đường lớn.
Lê Sơn- Trí Thức Trẻ – số 40 – tháng 10 – 1998.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *