Đại thập tự giả có ảnh hưởng đến khí hậu và con người hay không? – Phần1

Sau khi Tri thức trẻ số 37 đăng bài viết của tác giả Hà Vi Tử về hiện tượng thiên văn trên, bên cạnh dư luận đồng tình với đánh giá về tác động đối với khí hậu trái đất, đời sống con người… của những hiện tượng thiên văn như Nhật thực, nguyệt thực, đại thập tự giá, tòa soạn cũng nhận được không ít ý kiến hoài nghi, thậm chí bác bỏ hoàn toàn lập luận của thế giới Hà Vi Tử điển hình là viết bài trên Tri thức trẻ số 39 của ông Phạm Viết Trinh, chủ tịch Hội Thiên văn vũ trụ Việt Nam. Trong số này Tri Thức Trẻ xin giới thiệu ý kiến trao đổi với ông Phạm Viết Trinh của hai tác giả Hà Vi Tử và Tất Hùng.
Nguồn gốc chiêm tinh học, hành tinh có điện từ trường?
Từ thời thượng cổ (trước công lịch), thiên văn học phương Đông đã xác lập nên hệ Thái Dương gồm 8 hành tinh lớn chuyển động xung quanh Mặt trời nhằm mục đích nghiên cứu quy luật vận hành của các hành tinh sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến sự sống trên Trái đất. Có thể nói rằng trong nền văn minh phương Đông, chiêm tinh học cổ Trung Hoa sớm đạt tới vị trí đỉnh cao thế giới là nhờ sớm phát hiện và khám phá ra những bí ẩn cùng quy luật là Kim tinh, và Mộc tinh (sao Mộc là hành tinh lớn nhất trong hệ mặt trời được người Trung Hoa tìm thấy từ thời Hán sơ). Các nhà thiên văn thời đó dường như đã nhận thấy tầm mức ảnh hưởng to lớn của hai ngôi sao này nên các ống kính thiên văn hầu như đều hướng tới sao Kim và sao Mộc người phương Tây phát hiện ra sao Mộc muộn hơn và đặt cho nó tên gọi là Jupiter. Neeusd đặt ra sự phân tích so sánh về mục tiêu và kết quả nghiên cứu cùng giá trị hiệu dụng đối với đời sống thực tế của con người đạt được trong lĩnh vực thiên văn học cổ kim Đông Tây, chúng ta sẽ thấy có nhiều điều phải suy xét để tự rút ra những kết luận hữu ích. Năm 1989, trong cuốn sách giáo khoa về “Từ trường Trái đất của giáo sư Thanh Giang đã viết: khoảng 30 năm về trước, các nhà thiên văn học đều coi sao Hảo là hành tinh chứa nhiều bí ẩn nhất trong gia đình mặt trời. Ngày nay tấm màn bí ẩn dày đặc lại bao quanh sao Mộc chứ không phải là sao Hỏa nữa… sở dĩ các nhà thiên văn phương Tây bỏ rơi sao Hỏa, chuyển hướng nghiên cứu tới sao Mộc là bởi đã xác định được trên hành tinh khổng lồ này lớn hơn khoảng 2,5 lần tổng khối lựng của các hành tinh trong hệ cộng lại có từ trường rất mạnh và được miêu tả: “Trong hệ mặt trời thì sao Mộc có từ trường mạnh nhất, là nguồn phát sáng mạnh của bức xạ vô tuyến ở các sóng dài hơn 7 mét. Bức xạ này xuất phát từ các điểm riêng biệt trên bè mặt, có tham gia vào chuyển động tự xoay của các hành tinh này. Những đợt phát sóng bức xạ vô tuyến kéo dài từ 1 giây đến 2 giây với công suất mạnh hơn cả công suất của các đợt phát sóng tương tự có bước sóng hàng mét trên mặt trời… Vậy nên người ta cho rằng bức xạ vô tuyến này là do các hạt tích điện chuyển động trong từ trường mạnh sinh ra”. Khi hiện tượng thiên văn thế kỷ xảy ra vào cuối tháng 7 năm 1994: sao Mộc bị sao Chổ Shocmaker Levy bắn phá dữ dội với một vận tốc khủng khiếp 61 km trong 1 giây. Vị trí của sao Mộc tại thời điểm bị oanh kích đó ở gần Mặt trời nhất khoảng 400 triệu km và cách xa trái đất xa hơn 450 triệu km đồng thời tạo thành một tam giác vuông và đỉnh góc vuông là Mặt trời. Điều lý thú là những kết quả thám sát được sau đó tại hiện trường đã làm đảo lộn những giả thuyết của các nhà khoa học trước đó khiến cho tiến trình nghiên cứu Mộc tinh càng được các nhà thiên văn phương Tây quan tâm đến nhiều hơn và đi tiên phong vẫn là các khoa học gia người Mỹ. Vậy là, cái bóng dáng lừng lững của gã khổng lồ Jupiter phải đợi mãi tới cuối thế kỷ 20 này mới được các nhà thiên văn phương Tây để mắt đến và cho tới nay, bí ẩn của Mộc tinh vẫn có là những giả thuyết. Trái lại, nếu nhìn lại lịch sử từ thời thượng cổ các chiêm tinh gia phương Đông đã dõi theo từng đường đi nước bước của vị ác tinh to lớn này vi hành đến năm nào sẽ phát tác uy lực mạnh nhất của mình để khuyến cáo con người cảnh giác, dự phòng trước những tai họa bất thường ập đến xem ra, chiêm tinh học phương Tây chậm thua phương Đông kể hàng thiên niên kỷ, như phải tới tháng 3 năm 1781 mới phát hiện sao Thiên vương, còn Hải vương tinh thì phải mãi tới năm 1845 mới được khám phá bởi người Pháp và người Anh.
Hà Vi Tử- Trí Thức Trẻ – số 40 – tháng 10 – 1998.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *