Biến con trai thành con gái – phần 2

Tuy nhiên, các bác sĩ đã khăng khăng là những tình cảm này là hoàn toàn bình thường và cho rằng bé Joan là cô gái đùa nghịch như con trai. Trong cuộc phỏng vấn do hai ông Diamond và Sigmundson tiến hành năm 1994 và năm 1995, chàng John lúc đó đã trả lời hai ông rằng: “Tôi đã nghĩ rằng tôi là người không bình thường hoặc là cái gì đó”. Mặc dù nhiều bạn trai không biết về chuyện giải phẫu của Joan, chúng chòng ghẹo Joan có cái nhìn như con trai và nghịch như con trai. Các phòng tám công cộng là bất tiện đối với Joan. Cô thích đứng khi đi tiểu tiện cho dù làm như thế thường gây bẩn quần. Ở Trường trung học cô Joan thường hay ở phòng nghỉ của các bạn giá khiến các bạn không muốn cho Joan ở lâu buộc cô phải sang phòng các bạn trai. Đến lúc đó Joan cảm thấy chắc chắn rằng mình là một chàng trai. Nhưng các bác sĩ và các nhà nghiên cứu về tâm thần không để ý đến những gì mà cô nói với họ và họ thúc ép cô hành động nữ tính hơn. Năm 1977, khi lên 14 tuổi Joan quyết định cô chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc là tự tử hoặc là sống như một người đàn ông. Cuối cùng sau một cuộc đấu tranh đầy nước mắt, cha của Joan đã nói rõ cho cô sự thật lúc cô ra đời và sự thay đổi giới tính đối với cô. Bây giờ chàng John nhớ lại: “Lần đầu tiên tôi mới hiểu ra được tôi là ai và tôi là cái gì”. Với sự giúp đỡ của một nhóm bác sĩ mới, Joan trai qua hai cuộc giải phẫu để tạo lại dương vật, mặc dù nhỏ xíu và không có cảm giác của một bộ phận sinh dục bình thường. Sau lần giải phẫu thứ hai thay đổi giới tính này, các bác sĩ mới của chàng John khuyên gia đình chuyển đến một thành phố mới và trường học khác để bắt đầu lại. Nhưng lần này bố mẹ John không nghe theo lời khuyên của họ. Bởi vì bố mẹ John suy luận rằng rồi mọi người sẽ biết mọi chuyện. Sau một thời kỳ quá độ John đã hòa đồng với các bạn cùng tuổi khác hẳn với Joan ngày xưa. Một lần John hẹn hò một bạn gái và chàng đã thú nhận rằng cái của quý của mình có vấn đề và người bạn gái đã kể lại chuyện này với các bạn trong lớp. Nhưng các bạn học cũ của cô Joan đã không có ác ý lan truyền chuyện này. Sự việc nói trên khiến nhiều chuyên gia về y học ngạc nhiên. Nhưng nó là câu chuyện về sự dũng cảm của một chàng trai đã xác nhận quyền quyết định nhận dạng của chính mình. Rất tiếc rằng sau đó không có một nghiên cứu nào được công bố ngay sau khi John cự tuyệt sự thay đổi giới tính ngay từ đầu. Cho mãi đến khi hai ông Diamond và Sigmundson công bố kết quả nghiên cứu của họ thì câu chuyện cậu con trai John giải phẫu để trở thành bé gái Joan mới vỡ lở. Theo hai ông, hầu hết các trường hợp muốn trai biến thành gái như John đều không chấp nhận nhân dạng con gái của chúng vào lúc chúng đến tuổi dậy thì. Nhiều chuyên gia về y học cho rằng chưa hẳn như vậy. Một số chuyên gia khác khẳng định chưa có câu trả lời cho vấn đề trai thành gái.
Minh Dũng – Trí Thức Trẻ – số 23 – tháng 5 – 1997.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *