Alexandrie đô thị cổ dưới biển

Alexandrie một thành phố huyền thoại nằm dưới đáy biển, với ngọn hải đăng đầu tiên, một trong bảy kỳ quan thế giới và cung điện, nơi hoàng hậu Cleopatre đã quyến rũ Cesar, rồi yêu Marc Antoine. Đã ba năm nay, hai nhà khảo cổ người Pháp, là Jean Yves Empereur et Franck Goddio cùng với một nhóm những chuyên gia lặn Ai Cập và Pháp, đang tìm tòi bí ẩn của vịnh Alexandrie. Họ khẳng định đã trông thấy, sờ thấy và chụp ảnh những di tích còn lại của ngọn hải đăng và cung điện. Những nhà khảo cổ học văn hóa Ai Cập trên thế giới đều hiểu rằng tại bến cảnh mênh mông này, đối diện với đường viền quanh vực thẳm, phần đẹp nhất của thành phố cổ được bao phủ bằng biển và bùn. Năm 1961, một thợ lặn người Ai Cập đã khám phá ra pho tượng khổng lồ của nữ thần Ai Cập Isis ở gần con đê của cảng nói trên. Hiếu kỳ những quan chức của Unesco, vài năm sau, đã giao việc giám định pho tượng cho nhà khảo cổ học chuyên có tài năng Honor Frost. Ông đã quan sát tận mắt thấy hàng đống những cột trụ, pho tượng, tháp cổ dài, cao và nhọn, quái thần hình sư đầu đàn bà, nằm rải rác ở vịnh. Cách đây ban năm, nhà điện ảnh Aswaelkadri khi quay phim nghĩa địa dưới biển đó, đã phát hiện thấy những kỹ sư cảng Alexandrie bao che di tích còn lại bằng những khối bê tông lớn, một việc làm gây xôn xao lớn trong dư luận. Một cuộc tìm bới khẩn cấp đã được tiến hành trên quy mô lớn. Hai nhóm nhà khoa học Pháp đã được tin cẩn, và được giao nhiệm vụ này. Một nhóm do Empereur chuyên gia nghiên cứu giai đoạn lịch sử từ cuộc chinh phục của Alexandrie đến cuộc chinh phục La Mã, phụ trách Trung tâm nghiên cứu thành Alexandrie, chịu trách nhiệm khai phá chung quanh thành lũy Qayt mà ở đó có ngọn Hải Đăng. Nhóm 2 do A. Goddio, một nhà tài chính ưa cải đổi, chịu trách nhiệm nghiên cứu đáy biển, thăm dò phần còn lại của cảng, mà ở đó những nhà khai phá cổ đại đã định vị thành phố của vương triều Ptolemees của Hi Lạp thời Lagies đã trị vì Ai Cập sau khi vua Alexandrie mất vào năm 323. Được sự giúp đỡ của Công ty Pháp ELF (công ty dầu lửa) các nhà khoa học và chuyên gia lặn người Pháp đã ngâm mình hàng giờ liền trong một vùng biển nhầy nhụa do nước bẩn thành phố thải ra. Những khối đá khổng lồ được gọt đẽo, khiến người ta liên tưởng đến nền móng của một lâu đài quan trọng. Những chuyên gia lặn tin rằng họ đã định vị được một phần vị trí của ngọn hải đăng. Những tháp, tượng những bia đá khắc chữ tượng hình Ai Cập chỉ rõ kỳ quan này, bên bờ vịnh, được bao bọc xung quanh bởi những thánh đường, có đường lát đá đi vào. Trước đây ít lâu, người ta cũng đã khai thác được một số di vật cổ từ dưới đáy biển này và bổ sung, làm phong phú Viện bảo tàng Hy Lạp – La Mã ở Alexandrie. Về phía Nhà khoa học pháp ở nhóm nghiên cứu 2, Goddio, đã sưu tầm được nhiều tài liệu quan trọng làm cẩm nang. Ví như nhà sử học Hy Lạp Strabon đã miêu tả chính xác Alexandrie, một thành phố mới, nổi tiếng thời kỳ đó. Năm 31, trước kỷ nguyên Cô đốc, Alexandrie Le Grand vua xứ Macedoine đã từng mơ tưởng đến thành cổ này. Và triết học gia Hy Lạp Aristote vào năm 322 trước công nguyên đã có bức vẽ về thành phố. Ptolemee vua thời Lagies vào năm 323 đã cho xây thành này. Tại đô thị buôn bán sầm uất này, có các dân tộc, các tôn giáo, các nền văn hóa cùng tồn tại. Đền thờ nữ thần Isis và Poseidon đã thu hút du khách các nơi. Những vua La Mã thời đó ngưỡng mộ công trình của Ptolemee. Cho đến khi đế quốc La Mã suy tàn thì thành phố này cũng tàn lụi theo. Động đất đã phá hủy những cung điện. Sự di chuyển của dốc mặt đất đã nhấn chìm dưới biển những khu phố nổi tiếng nhất. Goddio, cũng như nhiều nhà khoa học khác, tin rằng những di tích đẹp nhất của thành cổ đã thể hiện trong tầm tay, dưới chân những đại lộ dọc bờ biển. Họ đã được cơ quan năng lượng nguyên tử Pháp trang bị những bộ từ kế cực kỳ chính xác để đánh dấu vị trí của di vật chỉ cách gần một mét. Một loại máy vi tính mạnh nhất cũng đã được dùng để xử lý dữ kiện. Thời gian vừa qua, sau hàng vạn giờ lao động, cuối cùng người ta đã vẽ được toàn bộ cung thành của Cleopatre, bao gồm cảng thương thuyền xưa, vũng tàu buôn đậu, những đe đắp được che phủ bởi những cột khổng lồ làm bằng đá Grait vụn màu xám và những pho tượng đá hoa mịn có lẽ đúng là những nơi có các đền đài và cung điện. Có lẽ phải mất 15 năm lao động mới có thể tái lập thủ đô mà Cesar từng ham muốn xâm chiếm, nhà khoa học Pháp Goddio thốt lên như vậy và sẵn sàng bám trụ lâu dài bên bờ đường viền quanh thành cổ, ở đó người Ai Cập đang canh giữ biển ngày đêm. (Theo Báo Pháp)
Tôi chỉ có thể suy đoán rằng, mặc dù cô Joan gọi Ilif Braun là bác xong xét theo cử chỉ của ông ta khi ôm cô gái ấy vào lòng thì tình cảm của ông ta đối với cô gái bồng bột hơn là tình cảm của một người đỡ đầu.
Hoàng Đăng- Trí Thức Trẻ – số 21 – tháng 3 – 1997.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *